Lúc Nhược Khê tỉnh dậy thì đã thấy vương gia đang nằm ngắm nhìn nàng,người con gái luôn in sâu trong tâm trí chàng,người phụ nữ không ai có thể thay thế được.
Nàng hỏi :
"Chàng nhìn ta làm gì mà chăm chú thế ?".
Chàng cười :
"Nhớ nàng muốn ngắm nàng nhiều hơn không được sao?",rồi từ từ cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại của nàng,hai người như hai miếng nam châm hút chặt vào nhau không xa rời,nụ hôn như dài cả thế kỉ khiến hai tâm hồn rung động mãi không thôi.
Mãi một lúc sau Nhược Khê mới đẩy chàng ra nhẹ nhàng trách mắng :
"Cẩn thận vết thương của chàng kìa,mà chàng không hỏi bảo bảo trong bụng ta sao ".
Tuyên Vương thẹn thùng gãi đầu :
"Ta không dám hỏi,đã hứa là sẽ về trước khi nàng sinh mà ta lại thất hứa để nàng phải đi tìm ta ".
Nhược Khê phì cười :
"Cái này mà chàng cũng nghĩ ra được,nhanh chóng giải quyết mọi việc ở đây sớm,con trai còn chờ chàng về đặt tên đó".
"Thiếp sinh được hơn một tháng rồi ,con đang được mẫu hậu chăm sóc,nghe được tin của chàng ta lén trốn đi chàng về giải thích cho mẫu hậu không người lại mắng ta ".
Tuyên Triệt cảm động trong lòng :
"Chỉ có nàng mới bỏ mặc hết mọi thứ đi tìm chàng,lúc nào cũng nghĩ đến an nguy của chàng trước tiên ".
Nghỉ ngơi tĩnh dưỡng hai ngày,cảm thấy vết thương của chàng đã dần ổn định.
Nhược Khê và Vương gia đã hiểu rõ nội gián là ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-tieu-thu-xuyen-khong/2836163/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.