"Con lo lắng thôi!"
"Con lo lắng cái gì?"
"Anh ấy là thiếu gia con nhà khá giả, làm sao con biết được anh ấy đối với con có nghiêm túc không?"
Chu Ngọc Trân nhớ lại cảm giác lần đầu tiên mình thấy Cam Nhĩ Thụy ở bệnh viện, ấn tượng bà đối với anh cũng không tệ.
"Mẹ cảm thấy tính cậu ấy chân thành, nếu như không phải thật lòng thích con, cậu ấy cũng sẽ không theo đuổi con, chỉ là, con tính cũng không sai, dù sao gia thế chùng ta so với bọn họ chênh lệch quá nhiều, cho dù cậu ấy thật lòng yêu con, cũng chưa chắc gia đình cậu ấy có thể chập nhận con."
"Đúng vậy ạ, cho nên con mới tạm thời không có nói cho mẹ. Gần đây anh ấy vẫn nói muốn tới ra mắt mẹ, là con ngăn anh ấy lại, không cho anh ấy đến."
"Nghe con nói như vậy, cậu ấy sẵn lòng tự mình đến gặp mẹ, có thể thấy cậu ấy đối với con là thật tâm ." Vỗ vỗ tay của con gái, Chu Ngọc Trân ân cần hỏi nữa: "Chiếu Hi, trước hết bỏ qua một bên thân phận của hai người các con không nói, còn con thì sao, thích cậu ấy không?"
Tròng mắt nhìn đôi tay, chậm rãi đáp: "Dạ có."
"Vậy thì dẫn cậu ấy về đây, để mẹ nói chuyện với cậu ấy một chút."
Chu Chiếu Hi ngước mắt nhìn thấy ánh mắt khích lệ của mẹ, băn khoăn trong lòng giảm không ít, cô gật đầu nói: "Được, vậy con sẽ hẹn anh ấy thời gian qua đây ."
Dứt lời, một giai điệu chợt vang lên, cô vội vã từ lấy điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-thieu-gia-nha-ho-cam-rat-kho-tri/60780/chuong-9-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.