Giờ Mão.
Đại La Thánh Địa đã trở nên náo nhiệt.
Các đệ tử nhao nhao chạy tới Tế Thiên Điện.
Hôm nay là thời điểm sắc phong Đại sư huynh, môn phái từ trên xuống dưới, bất luận là đệ tử chân truyền, hay là đệ tử ngoại môn, đều muốn đến Tế Thiên Điện, tận mắt chứng kiến Đại sư huynh được sắc phong.
Bên ngoài Tế Thiên Điện có thể dung nạp mấy chục vạn người, đại lễ hôm nay, từ trên xuống dưới môn phái cũng có vài chục vạn người tới xem.
Trường bào của đệ tử Đại La đều là màu trắng xen lẫn màu xanh, hiển lộ rõ vẻ phiêu dật.
"Các ngươi nói xem hôm nay Đại sư huynh có thể bạch nhật phi thăng không?"
"Khẳng định có thể a."
"A, có thể may mắn nhìn thấy sự kiện vĩ đại như bạch nhật phi thăng, thật sự là sống không uổng kiếp này."
"Cũng không nhất định nha, nói không chừng Đại sư huynh còn lưu luyến chúng ta, nên không nguyện ý phi thăng."
"Không thể nào, có thể phi thăng mắc gì không phi thăng? Ba năm phi thăng, đây chính là sự kiện tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả a (trước không có ai, về sau cũng không có),đổi lại là ta, ta khẳng định sẽ phi thăng."
"Đó là suy nghĩ của ngươi, Đại sư huynh là ai chứ? Sao ngươi có thể so sánh?"
Mọi người nghị luận ầm ĩ, rất nhiều người cho rằng Lục Trường Sinh hôm nay sẽ phi thăng, nhưng cũng có ý kiến phản đối.
"Chắc chắn sẽ không phi thăng, Đại sư huynh yêu quý Đại sư tỷ như thế, sao nỡ bỏ lại một mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-su-huynh-binh-thuong-meo-co-gi-hot/186547/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.