Lục Trường Sinh trầm mặc.
Hắn tự hỏi thật lâu.
Đến cùng là ai đồn thổi về mình nhỉ?
"Sư huynh, sư huynh!"
Cũng ngay lúc này, Lưu Thanh Phong vội vội vàng vàng chạy tới, mặt cười rạng rỡ.
Trong nháy mắt, Lục Trường Sinh không khỏi bừng tỉnh đại ngộ.
"Thanh Phong! Có phải ngươi ở bên ngoài lại đồn bậy bạ gì rồi hay không?"
Lục Trường Sinh nhìn về phía Lưu Thanh Phong.
Thằng nhóc nháy mắt một cái lắc lắc đầu nói: "Đại sư huynh, huynh thấy đệ là loại người lắm miệng kia sao?"
Lưu Thanh Phong vẻ mặt đứng đắn mà bác bỏ.
Nhưng mà Lưu Thanh Phong càng nói như vậy, Lục Trường Sinh lại càng thấy tuyệt đối là thằng nhãi này nói lung tung gì đó ở bên ngoài.
Nhưng bây giờ cũng không thể trách cứ Lưu Thanh Phong, bằng không chẳng phải là tỏ vẻ mình chưa chiến đã sợ rồi sao?
Xoa xoa huyệt Thái Dương, tâm tình Lục Trường Sinh có chút bồn chồn.
Kỳ thật thua không mất mặt, mà chủ yếu là vì trận tranh đấu Phật Đạo này ảnh hưởng quá lớn, nếu mà mình thua, toàn bộ Đạo môn đều mất hết mặt mũi.
Trong lúc vô hình, mình xem như đã cõng một cục nợ lớn.
Hít sâu một hơi.
Không biết vì sao, Lục Trường Sinh ngược lại bình tĩnh đi nhiều.
Có lẽ đây chính là tâm cảnh của kẻ sắp chết nha.
"Đại sư huynh? Huynh sợ sao?"
Lưu Thanh Phong mở miệng nói, nhưng nó phảng phất chợt nhận ra cái gì, có lẽ không nên hỏi như vậy.
"Ngươi cảm thấy sư huynh sẽ sợ sao?"
Lục Trường Sinh cầm lên một ly trà, biểu lộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-su-huynh-binh-thuong-meo-co-gi-hot/1482892/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.