"Đại sư huynh! Đan luyện thành công!"
Tiếng hô rất lớn, cũng không được dễ nghe cho lắm, nhưng ở trong tai Lục Trường Sinh, thì lại như tiên âm.
Không để ý tới vẻ nghi hoặc của đám đệ tử nhị đại của Đại La.
Lục Trường Sinh đi xuống chân núi.
Rất nhanh đã thấy được đệ tử trẻ tuổi kia.
"Sư đệ Lý Xuân, bái kiến Đại sư huynh."
Khi Lý Xuân nhìn thấy Lục Trường Sinh, thì cả người quỳ lạy trên mặt đất, có vẻ vô cùng kích động.
"Đan luyện thành?"
Trong lòng Lục Trường Sinh thập phần khẩn trương và kích động, nhưng khuôn mặt lại có vẻ vô cùng bình tĩnh, phảng phất hết thảy đều nằm trong sự dự kiến của hắn vậy.
"Vâng! Mời Đại sư huynh xem qua."
Đối phương kích động vô cùng lấy ra một viên đan dược.
Đan dược có màu vàng kim, lớn cỡ trái nhãn, ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt, tản mát ra một tia linh khí.
Trong lòng Lục Trường Sinh vô cùng vui vẻ, hắn muốn hỏi xem viên đan dược này có công hiệu gì, nhưng nghĩ một hồi, vẫn là nên đổi một cách hỏi khác thì tốt hơn.
"Lại đây, để sư huynh kiểm tra ngươi một chút, viên đan dược này có công hiệu gì?"
Lý Xuân nghe thấy Lục Trường Sinh hỏi như vậy, thì lập tức hít sâu một hơi, mở miệng trả lời: "Đại sư huynh, sau khi dùng đan dược này, sẽ tăng cường khí lực!"
Gã một mặt hưng phấn nói.
"Hử? Thuốc tăng lực?"
Lục Trường Sinh sững sờ, hắn vốn cho rằng viên đan dược này hẳn là sẽ rất đặc thù, thật không nghĩ tới vậy mà đơn giản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-su-huynh-binh-thuong-meo-co-gi-hot/1482887/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.