Nghe cô nói như vậy, cả hai người đều ngơ ngác.
Người đàn ông được cô kêu lại tên là Đàm Côn, là anh họ của Trương Dũng Quân. Hôm nay là sinh nhật mẹ Trương Dũng Quân, anh ta tới đây ăn cơm, tiện thể mua ít đồ trên thị trấn. Nghe cô nói như vậy, anh ta có chút ngờ vực nhíu mày.
"Ô, tôi nghe người ta nói sinh viên đại học hay làm ba cái trò phong kiến mê tín dị đoan nhất, vốn dĩ còn không tin, hóa ra là thật à!" Trương Dũng Quân nói bằng giọng điệu pha chút châm chọc.
Từ trí nhớ của nguyên chủ, Linh Bảo biết người này và Vương Vĩ là cá mè một lứa, không phải hạng người đứng đắn gì, có điều cô cũng không thèm để bụng mấy câu anh ta nói mà chỉ đáp lại: "Tôi chỉ có ý tốt muốn nhắc nhở thế thôi."
Nếu như đã gặp, lại vừa đúng lúc mình đã mua giấy bùa thì đây đúng là cơ duyên, nếu để mặc kệ thì không hay cho lắm. Nhưng cô cũng biết, trong thời đại vô thần này, đa số người trẻ tuổi đều không tin quỷ thần, đột nhiên bị người ta nói bị ác quỷ quấn thân gì gì đó thì phản ứng đầu tiên của đa số mọi người đều sẽ cảm thấy đối phương là lừa đảo.
Muốn lấy lòng tin của người khác, tất nhiên phải thể hiện ra chút bản lĩnh.
Linh Bảo lập tức vận Thiên Nhãn Thông, nhìn về phía người đàn ông lớn tuổi hơn kia.
Cái gọi là Thiên Nhãn Thông không phải là mở thêm một con mắt, nói một cách tương đối khoa học như ngày nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-su-huyen-hoc-la-son-than/4405709/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.