Củi đốt lửa lớn, dầu sôi sùng sục, rót thẳng vào mặt, ngay lập tức cũng chín được tám phần rồi.
Từng nồi dầu cứ nhắm chỗ có móc sắt đổ xuống.
Mỗi móc sắt có khoảng ba đến năm người trèo lên.
Vì thế dưới thành cứ vọng lên tiếng kêu thảm thiết.
Có quan binh hiếu kỳ thò đầu ra xem liền thấy mấy chục người dưới chân thành lăn lộn.
Hai tay ôm kín mặt, nhưng cái mặt đó vốn đã không còn hình dạng gì.
Bị bỏng trực tiếp đều bị trọng thương, không cần hỏi, mắt chắc chắn đã bị mù.
Bị bỏng nặng như vậy, thời đại này là hết cứu.
Những tên ở phía dưới một chút không bị bỏng trực tiếp.
Nhưng cũng bị dính một chút vào da thịt.
Chỗ bị dính dầu lập tức nổi mụn nước lên.
Còn dầu bị dính trên y phục, quân sĩ dị tộc chỉ có mấy tên đầu lĩnh mặc giáp sắt, còn lại đều mặt áo da dày.
Nước dầu dù nóng nhưng trong thời gian ngắn cũng không thêt thấm qua lớp áo dày.
Những người này cởi nhanh quần áo ra.
Sau đó mặc áo đơn, không biết là tiếp tục công thành hay vội vàng rút lui.
Dầu nóng trên đầu quá đáng sợ, không có áo dày mà bị dính tiếp thì thành thịt nướng mất.
Lần đầu trong mắt quân dị tộc xuất hiện ánh mắt sợ hãi.
Nồi sắt chỉ có hơn hai mươi cái, dầu dùng tiền mua, dự trữ không nhiều, mỗi nồi cũng chỉ có thể đổ bốn năm lần thôi.
Nước dầu đổ hết, quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-quoc-tac/2802438/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.