Mã phỉ trên cơ bản cũng dễ dàng dạy dỗ hàng phục, Giang Long không cần phải quá để tâm tới. Lúc trước ở ngoài thị trấn, nhìn tiến độ đào móc sông đào bảo vệ thành hắn cũng khá hài lòng, lại nghe Trình Trạch giảng giải một chút về chính sự, sau đó Giang Long rời đi.
Sau khi quay trở lại phòng mình, Giang Long đã viết xong toàn bộ sự việc bao vây tiễu trừ mã phỉ, sau đó cho vào phong thư đưa cho Đồ Đô, phái người mang tới Cảnh phủ.
Sắc trời bắt đầu tối, ăn xong cơm tối, Giang Long không khiến Đồ Đô và Cương Đế Ba Khắc gác đêm. Trong phòng đốt lên đèn dầu, hắn đợi không bao lâu thì Hầu Giang đi vào.
Giang Long bảo Hầu Giang ngồi xuống, rót trà, hỏi:
- Xi măng đốt chế ra được không?
- Đã dựa theo phương pháp đốt chế ra, tuy nhiên trữ lượng không nhiều lắm.
Hầu Giang đáp ngay, y dấn thân vào môn hạ Cảnh phủ, cho nên những dặn dò của Giang Long, y không dám trì hoãn đấy.
- Trình tự đốt chết xi măng, nhóm thợ thủ công làm thuần thục chưa?
Giang Long lại hỏi.
- Rồi ạ.
Hầu Giang gật đầu đáp:
- Hai ngày có thể ra một lần hàng.
Giang Long chỉ bảo:
- Ngày mai đưa toàn bộ đến ngoài thành bắc, coi như là huyện nha mua.
Lại trao đổi thêm vài câu, Giang Long đưa cho Hầu Giang ngân phiếu ba lượng, bởi vì đốt chế xi măng phải dùng tiền, cho nên Hầu Giang không hề cự tuyệt. Trong tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-quoc-tac/2802412/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.