Năm ngày trước.
Trời đêm mờ mịt không một gợn sao, ngoài mấy tiếng cú kêu thưa thớt, cả kinh thành chìm trong tĩnh lặng tuyệt đối.
Ở phía thành nam, một người đàn ông dáng vẻ thô kệch vừa ư ử hát vừa nghiêng ngã đi trên đường cái, trên tay còn cầm hờ một vò rượu nho nhỏ. Gã ta vừa cười một mình vừa đưa tay sờ sờ lên chỗ mặt được một cô nương thanh lâu lúc nãy hôn vào.
Gã mò mẫm một cánh cổng, nhận ra đây chính là nhà mình. Liền vung chân đá một cái “rầm”, cất giọng lè nhè gọi: “Vợ, vợ đâu, con bà nó, mau mau ra đây hầu hạ ông mới đi nhậu về!” Gã chờ một chút nhưng không nghe thấy tiếng trả lời, bèn mở miệng gọi thêm lần nữa.
Đáp lại gã chỉ là bóng đêm đen kịt.
Gã đã hết kiên nhẫn, liền sấn tới phía gian nhà giữa, giọng quát càng ngày càng sang sảng: “Điếc rồi à? Đồ đàn bà hư thân thối tha, thấy chồng về mà còn không biết liệu hồn đón tiếp? A, con bà nó, đồ đàn bà…”
Gã vừa định mắng tiếp, trước mặt đột ngột xẹt qua một luồng sáng. Hờ…
Thế nhưng sau đó không gian tối đen phẳng lặng như cũ, gã dụi dụi mắt xong lại cảm thấy có lẽ mình quá say nên mới nhìn ra ảo giác. Nghĩ xong, gã nghiến răng nhìn vào trong nhà, lẩm bẩm: “Sáng mai, cứ chờ sáng mai xem, ông cho cô sống không được chết không xong…”
Một giọng cười khẽ đột ngột vang lên.
Gã đàn ông giật mình, trầm giọng hỏi: “Ai? Ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-nhan-tren-dau-anh-co-ma/3077522/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.