Tạ Hoài ở lại tiểu khu của Hạ Hạ đến tối. Sau khi xong việc, hai người bắt tàu điện ngầm đi mua sắm trong thành phố.
Đang sắp qua mùa thu, Tạ Hoài muốn mua một ít quần áo theo mùa cho Hạ Hạ. Nhưng tâm trí Hạ Hạ lại không đặt vào việc mua sắm chút nào. Cô đi xem phim không nhìn màn hình lớn, mà chuyển điện thoại di động về mức tối nhất, lẩm bẩm co ro trên ghế để ghi nhớ từ vựng.
Sau khi xem phim, tàu điện ngầm cũng đã ngừng hoạt động, Tạ Hoài tìm một khách sạn được đánh giá tốt, định nghỉ qua đêm. Sau khi vào phòng, Hạ Hạ chợt nhớ ra mình còn chưa hoàn thành mục tiêu tự đặt ra cho môn chính trị. Cô đặt cặp sách xuống, ngồi trước tủ TV xem Tiểu Tú Vinh*.
Tạ Hoài không nghĩ tới Hạ Hạ có thể ở trong tình huống này mà học bài, anh cũng cạn lời.
Anh chán nản ngồi bên cạnh cô, thử lật xem sách chuyên môn của cô. Không biết qua bao lâu, anh bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, không nhịn được mà ngủ gật bên cạnh cô. Đành đóng sách lại, đi tới hôn cô.
“Em đã đọc xong chưa?”
Hạ Hạ dụi dụi mắt, nói: “Em đi tắm đã.”
Tạ Hoài thường bỏ qua tất cả các môn học không quan trọng, và tìm mọi cách để trốn lớp nào anh cảm thấy không thể qua môn. Mỗi lần thi môn chuyên ngành, anh đều đạt đủ điểm đậu. Anh không được coi là một sinh viên tốt trong mắt giáo viên và các bạn cùng lớp. Anh vừa không chịu học tập vừa không tuân thủ kỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/5238264/chuong-94.html