Tạ Hoài ngậm ngón tay cô vào miệng. Rõ ràng chỉ là hút những giọt máu trên đầu ngón tay của cô, nhưng lại khiến cô có ảo giác rằng đó không chỉ là ngón tay mà là bộ phận nào đó khác.
Vào mùa đông khi Kiều Như nhập viện, hai người ở nhà rất vui vẻ. Sự mới lạ của lần đầu nếm trải chuyện ân ái và sự liều lĩnh của tuổi trẻ khiến người ta choáng váng. Họ dám dùng bất kỳ tư thế nào và dám làm bất cứ ở nơi nào, phòng tắm, phòng khách, nhà bếp, ban công, tắt đèn, kéo rèm và ph*ng đ*ng mà không hề đắn đo.
Hạ Hạ vẫn còn nhớ cảm giác run rẩy không ngừng mỗi khi Tạ Hoài ôm cô, giống như bây giờ.
Tạ Hoài rút ngón tay ra, môi anh vô tình dính máu của cô, màu đỏ nhạt như son đỏ, khiến khuôn mặt vốn đã tuấn tú của anh có chút tà khí khó giải thích.
Tạ Hoài đứng ở nơi đó, duỗi tay ra ôm trọn cô vào lòng.
Anh như đọc được suy nghĩ của cô, cúi đầu cắn vào tai cô, mơ hồ hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”
d** tai Hạ Hạ nóng như sàn đá cẩm thạch đen bị nắng tháng tám thiêu đốt, lòng bàn tay của Tạ Hoài cũng nóng bừng áp vào váy cô, hơi nhấc lên. Anh vén toàn bộ váy quanh eo cô, để lộ hai chân dài và thon trong suốt như ngọc trắng, bên trong là q**n l*t màu hồng nhạt.
Tạ Hoài cúi đầu hôn cô không hề dịu dàng chút nào, động tác của anh vừa vội vã vừa hung bạo, không chút thương xót, như muốn quét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/5238259/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.