Hai con quạ đen vỗ cánh làm lá rơi xuống từ đầu cành trơ trụi.
Hạ Hạ đếm ngược: “Ba, hai…”
Tạ Hoài xúc động, duỗi tay ra: "Tới đây."
Hạ Hạ hỏi: “Sao anh không tới đây?”
Tạ Hoài không thể làm gì cô, anh vừa tức giận vừa nóng nảy, không đành lòng đối mặt với bộ mặt yếu đuối vô hại của cô.
Anh bước tới rồi đưa tay lên chạm vào tóc cô.
Hạ Hạ không cho anh chạm vào cô mà tránh né: “Anh còn muốn chia tay không?”
Vẫn chia tay được à?
Trong mắt cô có niềm vui và sự tức giận, đôi môi màu anh đào mím chặt, đôi mắt hạnh tròn trịa bướng bỉnh nhìn anh.
Tạ Hoài đêm đó nói từ nay về sau sẽ không có quan hệ gì vì anh chỉ muốn đẩy cô đi thật xa, không chịu khổ với anh nữa.
Ở đồn cảnh sát cả đêm, lần đầu tiên trong đời anh không nhắm mắt. Nhìn mây chậm rãi di chuyển che khuất ánh trăng cho đến màn đêm dần dần tan ra, lộ ra mặt trời. .
Anh thức suốt đêm, dù cơ thể đã đến giới hạn nhưng tinh thần anh vẫn không hề mệt mỏi.
Anh trằn trọc quay người, mọi nỗi đau trong tâm trí anh lập tức được giải tỏa sau khi nghe được lời nói của cô.
---Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc chia tay, đó chỉ là là chút bốc đồng vì quá lo lắng.
Tạ Hoài áp gáy cô gái vào ngực mình: “Thực xin lỗi.”
Vai Hạ Hạ khẽ run lên, cô vùng ra khỏi vòng tay anh, giơ tay tát thẳng vào mặt anh.
Cô dùng lực nhẹ đến mức khuôn mặt của Tạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/5238247/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.