Mặt trời buổi sáng nhô lên, xua tan sương mù còn sót lại giữa những ngọn núi.
Hạ Hạ đầu tóc bù xù chạy ra ngoài, “Aaaa! Em sắp muộn rồi! Anh Hoài, sao anh không gọi em dậy—”
Đêm qua tuy có chút ngột ngạt nhưng tâm trạng phấn khích, cô ngủ đến khuya thì trằn trọc, liên tục tỉnh giấc vì nóng.
Hôm qua, trước khi tan học, giáo sư đã thông báo rằng mọi người sẽ tập trung ở cổng thôn lúc chín giờ để thăm ngôi làng bên kia núi.
Hạ Hạ ngủ đến tám giờ năm mươi, vừa mếu máo vừa vội vã ra ngoài rửa mặt sau khi nhìn thấy đồng hồ.
Trong nhà hay ngoài sân đều không thấy Tạ Hoài đâu.
“Anh Hoài?” Cô tìm khắp nơi, thậm chí còn kiểm tra cả chuồng heo, nhưng vẫn không thấy Tạ Hoài đâu.
Khương Cảnh Châu ngồi bên bàn đá, bình thản ăn bữa sáng mà Tạ Hoài mua cho Hạ Hạ.
“Tiền bối, Tạ Hoài đâu?” Hạ Hạ vừa đánh răng vừa hỏi.
Khương Cảnh Châu vẻ mặt khó hiểu: “Tạ Hoài sao? Không thấy, không phải ở Nam Thành sao?”
Hạ Hạ, vẫn còn mơ màng sau giấc ngủ, không suy nghĩ sáng suốt.
Cô ngây người nói "À", thoáng nghi ngờ bản thân: "Chẳng lẽ tất cả chỉ là mơ sao?"
Trong lúc Khương Cảnh Châu giả vờ ăn bánh rán, đầu óc mơ hồ của Hạ Hạ cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô hỏi: “Tiền bối, anh đang ăn gì vậy? Anh lấy bánh rán ở đâu trong thôn thế?”
Cô lấy điện thoại ra thì thấy tin nhắn Tạ Hoài đã gửi cho cô một giờ trước.
Tạ Hoài đã lên chuyến xe buýt lúc tám giờ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/5238230/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.