Ngôi làng phải nghiên cứu nằm sâu trong núi.
Nhóm khởi hành từ Nam thành, chịu đựng chuyến đi xe buýt kéo dài mười giờ, sau đó là xe ba bánh điện của dân làng địa phương. Cuối cùng họ đến nơi nghỉ ngơi vào lúc mười một giờ đêm.
Quán trọ trên núi quá nhỏ không đủ chỗ cho tất cả mọi người nên ủy ban thôn đã đặc biệt sắp xếp một số sân trống để sinh viên ở.
Những ngôi nhà được xây bằng gạch xám. Trận mưa gần đây đã làm tường ẩm ướt, trong những ngày oi bức này, côn trùng và rắn có thể bò lên ở khắp mọi nơi.
Một con chó săn đuôi đen trong sân nhe răng đe dọa những người mới đến. Thái Vân hoảng sợ nhảy dựng lên, hét lớn, núp sau lưng Khương Cảnh Châu và túm lấy cánh tay anh. Khương Cảnh Châu cau mày nhưng theo phép lịch sự cơ bản của một quý ông, anh cũng không né tránh, mặc dù anh đã rút cánh tay ra.
Hạ Hạ lớn lên trong thôn hoang dã, đã từng gặp đủ loại chó dữ, cũng từng đánh nhau với rất nhiều con. Cô huýt sáo gọi con chó săn, con vật hung dữ trước đó vẫn gầm gừ với Thái Vân, bất ngờ vẫy đuôi.
Hạ Hạ vỗ đầu nó: “Tên nó là gì?”
Trưởng thôn đáp: “Vượng Tài.”
Ông ta cười nói: “Đừng sợ, tôi mang Vượng Tài tới đây là để bảo vệ mọi người, nó không cắn đâu.”
“Vượng Tài” Hạ Hạ cười ngọt ngào nói, chỉ vào Thái Vân, “Cắn cô ấy đi.”
Thái Vân: “…”
Trong khi Vượng Tài ngồi đó ngốc nghếch thè lưỡi ra, Hạ Hạ lấy một cây xúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/5238228/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.