Ánh nắng buổi sáng dịu nhẹ. Qua cửa sổ lưới nửa mở, tiếng ồn ào của xe cộ từ ngoài phố vọng vào, xen lẫn tiếng rao bán đồ ăn sáng của những người bán hàng rong, theo làn gió buổi sáng thổi qua mặt anh.
“Hoành thánh đây—”
Tạ Hoài nằm trên giường như heo chết, tiếng ồn làm anh đau đầu, anh lật người, dùng chăn che tai, toàn bộ khuôn mặt đều lộ ra vẻ khó chịu.
Tạ Hoài định tiếp tục ngủ, nhưng đột nhiên, một vài cảnh tượng say rượu hiện lên trong ý thức ngày càng rõ ràng của anh, anh ngồi bật dậy.
Anh chỉ mặc quần ngủ. Mặc dù say xỉn và chóng mặt, nhưng những ký ức về đêm qua vẫn tự động tái hiện trong tâm trí.
Mảnh ký ức còn sót lại duy nhất là cảnh anh giữ chặt Hạ Hạ và hôn cô, nồng nhiệt, không hề kiềm chế.
Anh không nhớ Hạ Hạ phản ứng thế nào, cũng không nhớ là do cô tự nguyện hay là anh ép buộc cô, anh chỉ nhớ là lúc say rượu, anh đặc biệt táo bạo, như thể đang giải tỏa hết những cảm xúc dồn nén bấy lâu nay, làm mọi thứ mà anh đã tưởng tượng hàng ngàn lần nhưng không bao giờ dám làm.
Hạ Hạ dịu dàng ngoan ngoãn, lặng lẽ tiếp nhận nụ hôn của anh. Sau đó, khi đầu óc không tỉnh táo, anh dường như còn vén gấu áo của cô gái lên. Anh không nhớ mình đã làm gì khác nữa - nghĩ đến điều đó khiến đầu anh đau như búa bổ - rồi sau đó ...
Tạ Hoài tuyệt vọng nắm tóc: “Mẹ kiếp—”
Sau đó, cô gái đẩy anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/5238216/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.