Không muốn bị muộn, Hạ Hạ bắt taxi từ ga tàu điện ngầm đến thẳng nhà Triệu Thế Kiệt.
Khi cô bước ra khỏi taxi, cô thấy Triệu Kim Tùng đang trở về sau chuyến chạy bộ buổi sáng cùng Triệu Thế Kiệt, cả hai cha con đều ướt đẫm mồ hôi.
“Sao hôm nay lại đi taxi thế?” Triệu Kim Tùng cười hỏi.
Tóc Hạ Hạ xõa xuống vai, hơi rối vì gió nhẹ. Triệu Kim Tùng đột nhiên đưa tay giúp cô vuốt tóc, nhưng Hạ Hạ lại lùi về sau để tránh sự đụng chạm của ông.
Cô tự sửa lại tóc và nói: “Cháu thức dậy muộn”.
Triệu Kim Tùng mặc đồ thể thao, đầu gối đeo miếng bảo vệ, đầu đội mũ đen, làn da được chăm sóc kỹ lưỡng không hề có dấu hiệu tuổi tác, phong thái không khác gì những người trẻ tuổi đi ngang qua trên phố.
Ông không để ý đến sự phản kháng của Hạ Hạ, còn nói một cách thông cảm: “Lần sau nếu cháu dậy muộn thì cứ gọi điện cho tôi, muộn một chút cũng không sao.”
Hạ Hạ đáp: “Cảm ơn, cháu hiểu rồi.”
Triệu Kim Tùng nói: “Tiếng Anh của Thế Kiệt dạo này tiến bộ không ít, hôm nay tôi nghỉ, hay là tôi dẫn hai người đi đâu đó thư giãn, đổi môi trường học tập cho Thế Kiệt nhé?”
Hạ Hạ không nghĩ nhiều về điều đó, cô cho rằng đây chỉ là cách tiếp cận giáo dục độc đáo của một người giàu có, luôn tìm ra những cách khác nhau để dạy con.
Triệu Kim Tùng trả lương cho cô, hẳn là ông ta có quyền quyết định cô dạy ở đâu. Cô gật đầu, “Được.”
Địa điểm Triệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/5238212/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.