Tạ Hoài đi ra khỏi quán trà sữa, ném chìa khóa cho Hạ Hạ: “Đi mang xe tới đây.”
Khi Hạ Hạ mang xe điện đến cho Tạ Hoài, anh đang đứng bên vệ đường mua bánh.
Bánh cuốn được phết nước sốt ớt ngọt, bên trong có trứng rán, xúc xích, bột chiên, rau diếp và khoai tây thái sợi, phủ bên trên là đậu phộng giã nhỏ và rau ngâm… Chỉ cần liếc nhìn là đã có thể nếm được hương vị.
Tạ Hoài đứng ăn bánh cuốn, thấy Hạ Hạ đang nhìn mình, anh khẽ nhấc bánh lên: “Muốn ăn không?”
Hạ Hạ đã ăn nhiều bữa bánh bao khô khốc ở căng tin và thèm thứ gì đó có hương vị hơn, nhưng cô không thể chi mười tệ để mua một chiếc bánh.
Cô nhìn Tạ Hoài: “Nếu tôi nói muốn, anh Hoài có mời tôi không?”
Tạ Hoài trả lời một cách thản nhiên: “Anh Hoài không ngại mời con gái ăn, nhưng tôi sợ mình không kiềm chế được, cô không dám ăn đâu.”
Hạ Hạ hỏi: “Tại sao tôi lại không dám ăn?”
“Cô không sợ tôi hạ độc cô sao?” Tạ Hoài thành thật nói: “Nếu tôi đãi cô một miếng, tôi sẽ không nhịn được bỏ độc vào trong đó.”
Hạ Hạ: “…”
Ăn được một nửa miếng bánh, Tạ Hoài hỏi: “Cô có biết đi xe điện không?”
Hạ Hạ nói: “Biết.”
Tạ Hoài: “Cô lái xe, tôi ngồi ăn.”
Hạ Hạ lên xe, Tạ Hoài nhìn dáng người nhỏ nhắn của cô, nghi ngờ hỏi: “Thật sự biết sao? Nếu cô làm tôi ngã…”
Hạ Hạ: “Thật ra, ba tôi cũng có xe điện, tôi thường đi mua thuốc cho mẹ.”
Thật ra Hạ Hạ lái xe điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-mong-tuong-gia-tinh-ha-phu-du/5238180/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.