Trong xe, Tiêu Phàm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đạm nhiên của Tiêu Họa Mi, cười nói:
- Sau này chúng ta sẽ sinh sống trong tòa thành này, muội thích không?
Tiêu Họa Mi liền cười tươi tắn, gật đầu liên tục, sau đấy lại chỉ chỉ Thái Hư.
Tiêu Phàm hiểu được ý của nàng, nói:
- Ân, đối với sư phụ, tiện thể cho vào ở cũng được.
Thái Hư như là thấy điều gì không đúng, nói:
- Thế nào mà đạo gia lại cảm thấy mình là người thừa nhỉ? Tựa như chẳng có tí hữu dụng nào?
Tiêu Phàm nhanh chóng nói một cách thành khẩn:
- Sư phụ lại coi thường bản thân rồi, đồ thi có thể thề với trời, sư phụ này không phải là người như thế, chỉ với một thân công phu này của ngài đã đáng giá lắm rồi.
Thái Hư gật đầu, xong lại lắc đầu:
- Tuy rằng nghe cũng có chút an ủi, nhưng sao càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng?
Tiêu Phàm liền quay đi không thèm để ý đến lão nữa, mấy cụ già trăm tuổi này luôn nhạy cảm quá mức, quan tâm là đúng, có điều cũng đừng nuông chiều quá.
Có đoàn Cẩm y thân quân của Chu Doãn Văn phái đến đi cùng, xe ngựa rất thuận lợi vào thành.
Sau khi vào thành, xe ngựa liền đi về bên phải, sau thời gian một nén hương, liền dừng lại. Tiêu Phàm vén màn xe lên liền thấy trước mắt là một con phố rất lộng lớn, mặt đường được lót bằng đá tảng, hai bên phố là từng căn nhà san sát với nhau. Ngôi nhà xe ngựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-minh-vuong-hau/1935394/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.