Không khí xung quanh sang trọng, đậm mùi của quyền lực. Nhân viên ai nấy đều phải niềm nở đón tiếp ông bà. Cẩm Nhiên cô cũng không quá lạ lẫm với những cơ hội xua nịnh như vậy.
Từng món ăn được mang lên, Dưỡng Lan bắt đầu lầm bầm vì sự chậm trễ của cậu con trai. Nếu một mình bà chờ thì cũng thôi đi, đằng này còn để cả con gái người ta chờ đợi.
- Cái tên nhóc này, nó lại làm gì mà chậm trễ vậy không biết. Ông mau gọi nó xem nào.
- Em từ từ nào, chắc con bận gì đó nên mới ghé trễ một chút.
- Tôi chờ nó thì không vấn đề gì nhưng mà Cẩm Nhiên thì sao? Con bé sẽ nghĩ con trai mình là người thiếu trách nhiệm, thiếu quy tắc. Một người đàn ông như vậy sao dám dựa dẫm?
- Em nói gì xa vời vậy? Alan cũng đâu biết hôm nay em dẫn theo Cẩm Nhiên.
- Nó phải tự hiểu đi chứ, phải tự biết tôi sẽ dẫn theo Cẩm Nhiên chứ. Tôi là mẹ nó sao nó lại không hiểu tôi? Bộ chuyện gì cũng phải nói ra mới biết à?
- ...
Đúng là không nên biết cãi thế nào cho đúng. Càng cãi chỉ càng tự chuốc lấy thương đau nên ông cũng đành im lặng. Cẩm Nhiên ngồi đó chỉ thầm cười về độ chiều vợ của ông, thật mong sau này cô cũng có thể cưới một người biết nhẫn nhịn mình như ông. Mà ngay lúc này đây, cánh cửa bật mở ra. Một bóng dáng cao lớn bước vào.
- Ba, mẹ...
- Anh đi chết ở đâu bây giờ mới tới hả?
Cẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-minh-tinh-la-chong-toi/653360/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.