Đặt chân đến Pari, Cẩm Nhiên khẽ cười khi nhìn khung cảnh nơi đây. Tất cả đều rất đẹp, đẹp đến mức bản thân cô cũng dần cảm thấy nhẹ lòng. Lựa chọn cho mình một công việc ư? Cô vẫn nghĩ đó là cái duyên. Dù sao trước mắt cô cần nghỉ ngơi và tận hưởng cuộc sống tự do mới của mình.
Căn nhà đã được ba cô đặt trước khi cô chuyển tới đây. Cẩm Nhiên đúng là nên thầm cảm ơn số phận vì gia đình cô giàu có và quyền lực, nhìn căn nhà liền cảm giác trống rỗng. Không phải vì căn nhà mới không có đồ đạc mà là vì cảm xúc không phân định rõ ràng. Thời gian dài không ở một mình cũng khiến cô trở nên quan ngại khi phải độc lập.
Dù sao thì cũng nên làm quen thôi... Ngã người xuống sofa, cô cần một giấc ngủ sau một chuyến bay dài mệt mỏi. Đôi mắt dần nhắm lại, chẳng mấy chốc cô đã chìm vào giấc ngủ sâu.
"Cẩm Nhiên à, anh đói quá!"
"Vậy chúng ta cùng đi ăn thịt nướng nhé?"
"Chỉ cần em muốn là được."
Cẩm Nhiên mơ màng nghe thấy giọng anh, cô giật mình ngồi bật dậy. Chẳng hiểu sao cô lại mơ thấy anh trong sự nhung nhớ quá khứ như vậy. Bụng cũng réo lên đòi lại chút công bằng từ chủ nhân. Cẩm Nhiên thở hắt bước vào bếp, căn bếp chẳng có gì cả. Ngay cả những gia vị thông thường cũng chẳng có. Xem ra cô cần một chuyến xuống phố để chuẩn bị những món đồ cần thiết cho nhà cửa rồi.
Đường phố Pari thơ mộng, Cẩm Nhiên bước ra ngoài đường trong trạng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-minh-tinh-la-chong-toi/653355/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.