Tết đến tất nhiên là phải mua sắm đồ tết. Do còn mang lại phúc lợi cho công ty, hàng năm Mễ Hi Huy được công ty phụ viện rất nhiều. Lúc gần tan ca Mễ Hi Huy đem xe chạy đến sân sau bệnh viện, bác sĩ Mạch đứng nơi đó, xắn tay áo lên, xoa thắt lưng. Nhân viên chịu trách nhiệm nơi sân sau cầm một xấp giấy tài liệu, trên mặt đất là một đống gói nhỏ to. Mùa đông nơi Thiên Tân gió lớn, túi nilon xào xào xạc xạc bị gió thổi qua.
Mễ Hi Huy ngừng xe, bước xuống mở cốp sau. Bác sĩ Mạch đá đá những thùng dưới chân, “Nhiều đồ lắm, cốp xe có vẻ không để đủ.”
Mễ Hi Huy đánh giá một phen, “Không để đủ thì để trên ghế sau.”
Rau dưa, đủ loại cá ướp lạnh, còn có các loại bánh trái.
Mễ Hi Huy khiêng từng thùng từng thùng vào cốp sau, bác sĩ Mạch ở một bên cùng người bác sĩ không biết đang thương lượng gì. Gió mùa đông thổi qua, thanh âm gì cũng bị cuốn đi. Cốp xe quả nhiên không đủ, có vài thùng rất chiếm chỗ. Mễ Hi Huy mở cửa sau, khiêng những thùng còn lại vào.
“Thương lượng gì đó.” Mễ Hi Huy kéo tay áo xuống, phủi phủi tay. Bác sĩ Mạch đi tới cười đáp, “Tôi thương lượng cùng họ đồ tết phải làm sao. Chia nhiều thì ăn không hết, dư rồi thì phiền. Không đưa bớt cho anh cậu”
Mễ Hi Huy nói, “Anh ấy còn một đống không biết làm sao mà.”
Bác sĩ Hứa nhìn qua cũng không khá lắm, xanh xao. Mới nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-me-tieu-mach/2566906/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.