“Thế nào?”
Bên trong phủ thế tử, Lâm Vãn Khanh đã thay quần áo bó sát người, tóc dài được búi cao, buộc thành đuôi ngựa trên đỉnh đầu.
Diệp Thanh mới từ bên ngoài trở về, cả người đầy tuyết, hắn vỗ rớt tuyết trên vai, “Trên tường thành đã đặt lửa báo hiệu, quân đóng ngoài thành sẽ tức tốc tới tiếp viện khi nhìn thấy nó. Phản quân tấn công thành vốn không nhiều lắm, khi quân đồn trú tới sẽ sớm bị tiêu diệt.”
“Đó không phải là điều ta lo lắng.” Nàng nói, màu sắc sáng rực giữa hàng chân mày không hề giảm bớt nửa phần.
Một lúc sau, Lâm Vãn Khanh lại hỏi, “Trong cung có tin tức gì không?”
Diệp Thanh lắc đầu.
Từ cửa sổ gác xép nhìn ra ngoài, đèn của Đại Minh cung vẫn rực rỡ trong gió tuyết. Đêm đen đặc như mực, nặng nề bao trùm khiến người ta khó thở.
Bên ngoài thành Thịnh Kinh, có không dưới năm vạn binh lính tinh nhuệ đóng quân, có thể đuổi tới trong vòng ba mươi phút. Đến lúc đó, tiêu diệt đám phản quân trà trộn vào dân thường sẽ không thành vấn đề.
Nàng có thể nghĩ đến điểm này, chẳng lẽ Lương vương không nghĩ ra hay sao?
Sở dĩ y làm như vậy, hiển nhiên không phải để tấn công thành, mà vì muốn kéo dài thời gian.
Ba mươi phút.
Hắn cần ba mươi phút để làm gì?
Suy nghĩ hỗn loạn, Lâm Vãn Khanh không có manh mối. Nàng chộp áo choàng nhung, xoay người lao xuống gác xép.
Không biết là sương mù hay là khói, trước mắt là một vùng trắng xoá, không khí nồng nặc mùi khét, xộc thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-ly-tu-khanh/652994/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.