Dương Phàm định làm quần áo. Nick chỉ đem toàn bộ da khoác lên người cô, mỗi lần cởi xuống hoặc mặc lên luôn rất phiền phức. Bởi vì hắn làm những cái kết kia khiến cho cô không cách nào mở được, hơn nữa một khi mở ra rồi cô cũng không có cách nào cột lại lần nữa.
Hơn nữa cô cũng không muốn mặc y một loại quần áo, ngay cả khi ngủ cũng không cởi ra.
Trừ cái đó ra cô còn cần giày. Nick rất ít để cô đi bộ dựa vào chính đôi chân của mình, trừ khi ở trên sườn núi. Có lẽ hắn chỉ xem cô như một loại động vật nhỏ chạy tới chạy lui vui chơi. Nếu như đi trong rừng, bình thường hắn luôn cõng cô trên lưng.
Hắn dùng một góc da chuột đất bao lấy chân của cô, này có lẽ tương đương với giày. Nhưng cô cảm thấy đây là vì hắn thấy da ở lòng bàn chân cô quá mỏng quá non, dễ bị thương nên mới làm vậy.
Bất kể nói như thế nào, Dương Phàm vẫn phải làm cho mình vài đôi giày để có thể đi đường dài.
Cô góp nhặt rất nhiều da chuột đất, Nick chưa bao giờ quan tâm cô thu gom những thứ này để làm gì, hắn cũng không quản cô sử dụng chúng như thế nào hay có lãng phí hay không.
Khi bọn họ cơm nước xong nằm trên cỏ phơi nắng, không khí sẽ đặc biệt nhàn nhã. Cô cảm thấy hắn cũng giống như người có thời gian nghỉ ngơi cố định, lười biếng không nhúc nhích.
Dương Phàm rất có hứng thú với Nick. Loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-luc-that-lac/3150438/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.