Sau này, Lê Xán nhớ lại hôm ấy, trong trí nhớ chỉ còn lại tiếng mưa rơi liên miên không dứt, còn có chiếc điện thoại gọi thế nào cũng không được.
"Lê Xán, sao con lại ở đây?"
So với Lê Xán, giờ khắc này, hiển nhiên là bà Tôn Vi thường thấy sóng to gió lớn bình tĩnh hơn cô nhiều.
Nhưng mà cũng không khó nhìn ra, trong đôi mắt bà, giờ phút này trừ kinh ngạc ra, nhìn hai đứa trước mặt nắm chặt hai tay, còn có sự phẫn nộ ngập trời không cần nói cũng biết.
Lê Xán đứng trên bậc thềm, vì một câu hỏi này của bà mà bàn tay vừa nắm tay Thiệu Khinh Yến chưa được bao lâu bỗng nảy sinh ý muốn buông ra.
Thiệu Khinh Yến đã nhận ra.
Cậu quay đầu, liếc nhìn Lê Xán.
"Đây là ai vậy? Cậu quen à?"
Cậu chủ động buông tay Lê Xán, khó hiểu hỏi cô.
"Là, là mẹ... tôi..."
Cả người Lê Xán cứng ngắc, đứng tại chỗ, lần đầu tiên từ đầu đến chân sinh ra sự nghẹt thở, biết tai hoạ sắp xảy ra với mình, đi đến đường cùng.
Lúc cô trả lời vấn đề của Thiệu Khinh Yến, thậm chí còn không nhìn Thiệu Khinh Yến chút nào.
Đôi mắt của bà Tôn Vi giống như một chiếc cũi to lớn, ghim chặt cô tại chỗ, không thể nhúc nhích, cũng không thể tránh thoát.
Huống chi, bên cạnh bà, còn có Trần Mẫn đang đứng
Thiệu Khinh Yến thoáng ngớ ra rồi hiểu ngay.
"Chào cô..."
Cậu muốn chào hỏi với bà Tôn Vi.
Nhưng Tôn Vi thẳng thừng lạnh giọng chặn cậu lại, "Ai là cô cậu?"
Ánh mắt bà sắc bén như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-lo-ngo-dong-dong-phong-xuy-lai/5257413/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.