Có đôi khi, Lê Xán cảm thấy, cảnh ngày xuân của Vân Thành rất dài. Chuyện cô nhận được offer từ nước Anh đã là của mấy tháng trước rồi, vẫn còn mấy tháng nữa mới bắt đầu đi học được.
Nhưng có đôi khi, cô lại cảm thấy, cảnh ngày xuân ấy trôi qua nhanh chóng và ngắn ngủi một cách khác thường. Hôm nay, cô gặp Thiệu Khinh Yến ba lần, hai lần chưa đầy ba phút, còn lại một lần thì cách biển người xa xôi, chỉ đối mặt có một giây.
Lê Xán nhìn cậu dắt xe đạp sang bên cạnh, vòng qua chân cô đang cản trước mặt, chợt cảm thấy hành động hôm nay của mình nực cười một cách khó hiểu.
Cô thu chân lại, giả vờ như không có chuyện gì mà chỉnh sửa lại chiếc túi đang đeo trên người hôm nay, ánh mắt vô tình liếc thấy, Văn Gia Văn đã nhấc chân, nhanh chóng đi theo Thiệu Khinh Yến.
Anh dắt xe sang dưới tán cây gừa.
Văn Gia Văn cũng đi đến dưới tán cây gừa.
"Thiệu Khinh Yến..."
"Tối nay tôi không dạy thêm cho Minh Minh, cậu tự đi đi."
Thiệu Khinh Yến quay đầu, nói chuyện với cô ta.
Văn Gia Văn dừng lại, hai tay căng thẳng đến nỗi nắm chặt góc váy.
Thực ra cô ta đã biết từ lâu.
Mẹ cô ta là giáo viên chủ nhiệm trong trường, ở trường, học sinh mà bà thích nhất chính là Thiệu Khinh Yến. Mẹ cô ta biết hoàn cảnh nhà cậu không tốt nên lúc cậu còn chưa chắc chắn có suất tuyển thẳng đã giới thiệu việc dạy thêm nhà em gái mình cho cậu.
Văn Gia Văn biết hết thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-lo-ngo-dong-dong-phong-xuy-lai/5257396/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.