Có điều, muốn sử dụng Âm Minh Trảm thì phải đặt bản thân vào trong thế cực kỳ nguy hiểm thì Âm Minh Trảm mới có thể sử dụng được, bởi tuyệt chiêu này hắn không chân chính nắm giữ tùy tiện sử dụng.
Nếu chân chính nắm giữ thì hắn đã chém bỏ Vô Cực kiếm tiên từ lúc trước chứ không đến nỗi chật vật điên cuồng bỏ chạy như vầy, có lẽ đoán được điểm này, thế nên trong lòng mặc dù vẫn rất úy kỵ, thế nhưng Vô Cực kiếm tiên vẫn quyết truy sát Tinh Hồn đến cùng.
Trong lòng thầ mắng Vô Cực kiếm tiên một tiếng, bất quá vẫn tiếp tục trốn chạy đến Loạn Tiên Hải càng sớm càng tốt.
- Tiểu súc sinh, ngươi không chạy thoát nổi.
Đằng sau lưng, Vô Cực kiếm tiên ngữ điệu lạnh lẽo, tiên nguyên huy động, ngón tay khép lại, chỉ thẳng vào Tinh Hồn, chỉ thấy xung quanh Vô Cực kiếm tiên xuất hiện hơn chục đạo hoàng sắc kiếm khí phá không công kích Tinh Hồn.
Hơn chục đạo hoàng sắc kiếm khí này uy lực so với lúc trước không bằng, dĩ nhiên là bởi Vô Cực kiếm tiên bản thân trọng thương nặng, thế nhưng không vì thế mà xem thường được, nếu như không chống đỡ, khẳng định không chết cũng biến thành phế nhân.
Muốn phá vỡ hoàng sắc kiếm khí, bằng vào thực lực của Tinh Hồn hiện tại khẳng định không thể.
“Tinh Hồn tiểu quỷ, đã đến lúc bổn long tỏa sáng.”
Giọng nói Tiểu Ứng Long vang lên, mà trong lòng Tinh Hồn đồng dạng cũng có suy nghĩ này.
Ý niệm khẽ động, từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-la-thien-ton-2-vinh-hang-chi-mong/3123736/quyen-2-chuong-260.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.