Sắc mặt Vô Cực kiếm tiên lạnh xuống, khó coi đến cực điểm.
Quả thật lão bảo Tinh Hồn buông kiếm quy hàng là có ý đồ xấu với bí mật của hắn, thế nhưng cái cảm giác bị một tên tiểu bối mắng vào mặt, cảm giác chẳng hề dễ chịu chút nào.
Vô Cực kiếm tiên thân phận thế nào, toàn bộ Phi Lan châu này, có người nào dám đứng trước mặt lão mắng lão lảm nhảm? Từ lúc thành danh đến nay, không có một người nào dám cả.
Vậy mà bây giờ, một tên tiểu bối lại gan to tày trời.
- Mấy trăm năm không xuất hiện, rốt cuộc lại bị một tên tiểu bối khinh thị. Tốt, rất tốt!
Giọng nói trầm lãnh đến cực điểm, đặc biệt khi nói hai chữ “rất tốt” càng thêm nhấn mạnh, bên trong càng thêm âm lãnh.
- Chiến lực nghịch thiên thì thế nào, trong mắt bản tông chủ, ngươi vẫn chỉ là một con kiến hôi.
Tuy gương mặt nhìn có hơi khó coi, thế nhưng Vô Cực kiếm tiên vẫn giữ phong độ của bản thân vô cùng tốt, mục nhãn nhìn Tinh Hồn như nhìn một cái xác lạnh.
Đột nhiên bàn tay nâng lên, rồi sau đó chỉ ngón tay hướng vào Tinh Hồn, đột nhiên trong không gian lóe lên một tia linh quang, chỉ thấy đạo linh quang này xé gió phá không mà đi, tốc độ vô cùng khủng khiếp, ngay khi chúng nhân còn chưa nhận thức được đạo linh quang kia từ lúc nào xuất hiện thì đã thấy nó đến ngay trước mặt Tinh Hồn rồi.
Lĩnh ngộ kiếm ý của Vô Cực kiếm tiên cực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-la-thien-ton-2-vinh-hang-chi-mong/3123732/quyen-2-chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.