Trải qua vô minh, thời gian đã bao lâu, chính hắn cũng không biết rõ, nhưng có lẽ so với thời gian trước đây có lẽ không sai biệt quá nhiều.
- Tiểu tử thối, còn không mau thả bổn long ra.
Có giọng nói vang lên trong đại não. Lần trước, khi hắn thức tỉnh, cũng là giọng nói này vang lên đầu tiên. Còn ai ngoài Tiểu Ứng Long mập mạp chứ.
- Khốn nạn, sao mỗi lần ngươi trở nên kỳ lạ thì lại kéo bổn long đi cùng chứ.
Được Tinh Hồn thả ra, Tiểu Ứng Long hít sâu một hơi, cảm nhận không khí trong lòng của sự tự do, sau đó chuyển sang nhìn Tinh Hồn, gương mặt đầy uất ức cùng phẫn nộ nói.
- Bổn long với ngươi có thân thiết gì đâu, lần sau đừng kéo bổn long ngủ say cùng nữa, chán chết đi được.
- Ta không ý thức được sẽ kéo ngươi quay trở lại không gian động thiên. Có lẽ có nguyên nhân nào đó.
- Bổn long ứ tin, nhất định là ngươi cố ý, thấy bổn long anh tuấn tiêu sái, vì ghen tị với nhan sắc của bổn long nên cố ý kéo bổn long vào cùng. Tinh Hồn, ta không ngờ ngươi lại…
Giọng nói tràn đầy bi phẫn, đôi mắt long lanh ướt đãm nước mắt, trông vô cùng ủy khuất bi thương.
Tinh Hồn nào lại không biết, nhất định con rồng mập này lại muốn giỏ trò khỉ gì đó nên mới làm bộ dạng như vậy. Ngón tay xoa xoa thái dương, thờ một tiếng hỏi:
- Muốn gì, nói đi.
“Khà khà, công phu ăn vạ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-la-thien-ton-2-vinh-hang-chi-mong/3123605/quyen-2-chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.