Lại nói, Tang đại phu cảm thấy dường như Ti Mệnh đối với Y đạo rất có hứng thú, mỗi khi hắn đến nhà của Tang đại phu là lại lôi những quyển sách nói về Y đạo ra xem. Ti Mệnh thì không có khả năng trở thành Dị sĩ được, như vậy để cho hắn trở thành một Y sư cũng tốt, giống như Tang đại phu chuyên việc trị thương trị bệnh cho người trong bộ lạc.
Thiết nghĩ, chỉ có con đường này là thích hợp với hắn mà thôi. Đương nhiên A Công và Tang đại phu không có ý tứ ép hắn mà để cho hắn tự mình suy nghĩ. Một người thông minh như Ti Mệnh, ắt sẽ biết lợi hại bên trong như thế nào.
Cũng không để cho A Công và Tang đại phu đợi lâu, Ti Mệnh sau một lúc suy nghĩ thì liền gật đầu, nói:
- Được đến Phong Tuyết bộ lạc tham quan, tôi còn mong gì hơn nữa.
- Bảy ngày nữa sẽ lên đường, ngươi tranh thủ thời gian chuẩn bị một chút đi.
Nói vậy là biết Ti Mệnh đã đồng ý, A Công gương mặt già nua hơi giãn ra, có lẽ như rất hài lòng vì quyết định của Ti Mệnh. Không thể trở thành Dị dĩ đối với hắn chính là điều bi ai, cũng may hắn có chút ít thiên phú về Y đạo, cũng coi như là một điều an ủi. Là người chăm sóc, nuôi nấng hắn từ nhỏ đến lớn, A Công cũng chỉ có thể làm được đến mức này mà thôi. Còn tương lai thế nào thì tự bản thân hắn quyết định.
Sau đó Ti Mệnh rời khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-la-thien-ton-2-vinh-hang-chi-mong/3123001/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.