Lãng Quên-
Suy nghĩ cả đêm không chợp mắt cho đến trời gần sáng, vẫn không nghĩ ra nên nói như thế nào để xin lỗi hắn.
Không có hắn nằm cùng, trên giường thật trống trải, làm cách nào cũng không thể đủ ấm, ôm lấy chăn uyên ương vắng lặng, nhớ đến hắn lặng lẽ rơi lệ.
Trời chưa sáng hẳn, nàng đã vội vàng dậy rửa mặt chải đầu, đi ra khỏi cửa phòng, cửa phòng cách vách cũng đồng thời mở ra, cùng nàng liếc mắt một cái _ liền quay đầu, mặt không chút thay đổi đi trước.
Quả nhiên hắn_ vẫn còn nổi giận. @#LQĐ*&#
Vào lúc dùng bữa ăn sáng, không khí trên bàn cơm vô cùng quỷ dị, đến mức hai tiểu hài tử cũng cảm nhận được, liên tiếp đánh giá phụ mẫu, ánh mắt hai đứa qua lại truyền tin tức.
Ca ca, ca có thấy không? Phụ thân trông thật kì quái…
Thấy được, mẫu thân cũng vậy.
Chỉ dám dùng ánh mắt để nói chuyện qua lại, liền thấy mẫu thân giống như trúng gió, chiếc đũa run rẩy kẹp đồ ăn ở đằng kia lại không đặt xuống: “Mẫu thân, tay người bị chuột rút sao?”
Nghe câu hỏi này, Lục Quân Diêu cũng chỉ nhàn nhạt đảo ánh mắt qua, tiếp tục ăn cháo của hắn.
Ách… Hắn không để ý tới nàng, Mạnh Tâm Nha không có can đảm gắp thức ăn qua, không chịu được liền bỏ vào trong chén của mình. Rõ ràng chỉ cách một cánh tay thôi, lại không có dũng khí đưa qua.
“Đó không phải là món phụ thân thích ăn sao?” Phán Nhi nhỏ giọng thì thầm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-hiep-gap-han/1862149/chuong-9-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.