Gánh nước, quét dọn nhà cửa, mở hiệu, nhưng cha y dậy lại nói hôm nay không đi tuần y nữa, ở nhà khám bệnh, lần trước có 5 người bệnh tới, đang lúc thế này mà bỏ đi, khách lại mất hết, hơn nữa ông già rồi, tuy không thể hiện ra, nhưng trèo đèo lội suối khám bệnh, tối về luôn cần thê tử đám bóp cho.
Có điều liên tiếp hai ngày sau đó, người khám bệnh rất ít, tổng cộng có năm người tới, trong đó hai người mua thuốc, chẳng kiếm được mấy, lại thua lỗ rồi.
Không còn cách nào khác, hai cha con lại phải sách rương thuốc lên đường, quả nhiên làm linh y mấy ngày, lợi nhuận hôm nào cũng giữ ổn định mức 20 đồng. Tả Thiếu Dương ngày nào cũng chạy tới chỗ Đổng Mập hỏi tình hình bán bột tử thạch anh, cho dù ông ta nhiệt tình tiến cử, nhưng người mua đều ngần ngại thứ thuốc mới không rõ công hiệu.
Thời gian trôi qua từng ngày không gì níu giữ được, hạn ngày 15 tháng Giêng tới mỗi lúc một gần rồi, tuy trong nhà đã xác định sau này đi làm linh y không lo chết đói, song tinh thần mọi người đều kém.
Có lẽ tin vui duy nhất là Bi Vàng lớn rất nhanh, đã rời ổ chạy ra ngoài rồi.
Tả Thiếu Dương vẫn đập quả nghiền nước cho nó ăn, nhưng Bi Vàng không ăn nữa, mắt nhìn nhân quả một cách thèm thuồng.
– Mày muốn ăn nó?
Vừa đưa nhân hạt thông tới gần, nó vươn tay ra, ôm lấy gặm ngon lành.
Tả Thiếu Dương mừng lắm, lấy số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-duong-tieu-lang-trung/2375750/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.