Nha dịch ra sức mà giúp Ân Vãn Vãn ói nước ra, lại phát giác từ trong miệng nàng trào ra toàn bộ là máu tươi, vội vàng cạy miệng nàng ra nhìn, không khỏi cả kinh nói: "Thứ Sử, nàng cắn lưỡi tự sát!"
Từ đầu đến cuối, Nhiễm Nhan đều đứng ở cách đó không xa, nàng chưa từng di động, mới vừa rồi trong chớp mắt Ân Vãn Vãn rơi xuống nước kia, Nhiễm Nhan đã thấy khóe môi nàng tràn ra máu tươi, Ân Vãn Vãn yêu hận đều mãnh liệt như vậy, nếu thật sự hạ quyết tâm muốn chết, sao có thể lưu lại sinh cơ cho mình.
Nàng dùng máu tươi của Trương Phỉ rửa sạch cừu hận trong nội tâm, sợ cũng chỉ đi đến đây thôi! Trong lòng Bình Giang còn linh hồn của Ân Miểu Miểu, nàng như vậy mới cảm thấy công bằng, mới có thể nhắm mắt.
Nhiễm Nhan mím môi, rũ mắt nhìn thi thể nằm ở trên boong thuyền. "Nương tử, ngươi không sao chứ?" Vãn Lục lo lắng hỏi.
Nhiễm Nhan lắc đầu, nàng nhớ rõ Nhiễm Vân Sinh từng nói qua, Ân Vãn Vãn là một nữ hài hoạt bát hay cười, hơn nữa thường xuyên làm lơ gia quy, có chút phản nghịch, một nữ hài như vậy mà phải làm bộ điển phạm dịu dàng hiền thục, đối với nàng mà nói là một loại dày vò cực độ đi! Hơn nữa mạng của nàng, là được giữ lại nhờ mạng của thân tỷ tỷ nàng, thời thời khắc khắc cứ lo lắng sợ bị người chọc thủng.
Bị người chọc thủng? Nhiễm Nhan ngẩn ra một chút, trong lòng hiểu rõ, Ân Vãn Vãn ngụy trang cũng không hoàn mỹ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-duong-nu-phap-y-part-1/3969424/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.