Ba Vũ Hưng nghe xong mừng rỡ, vỗ vai Mã Ngạn Phi, bắt đầu phân phó xuống.
Khoảng mười một giờ tối.
Tầng mây dày đặc che khuất ánh trăng, khiến ban đêm vốn đã âm u không ánhsáng càng thêm mơ hồ, từ bốn phía có hơn mười bóng người đang hướng dịch trạm tiến tới gần.
Dịch trạm kiến tạo bên ngoài khu hoang dã, là một ngôi nhà lớn cô đơn lẻ loi, ngoài cửa chính có một ngọn đèn ***glớn chiếu sáng đường đi.
Bên trong một ngôi nhà sơ sài thuộc dịch trạm, hơn mười nha dịch ở trong phòng ngủ say, chỉ còn lại hai ngườiđang phân ra đứng bên cạnh xe từ canh giữ Ngụy Tượng cùng phòng ngừa bịngười cướp tù.
Ngụy Tượng nằm bên trong xe chở tù, hưng phấn khóngủ, hắn nguyên tưởng rằng hẳn phải chết không thể nghi ngờ, không nghĩđến Chu Chấn Uy lại phái người đến nghĩ cách cứu viện hắn, hơn nữa cònphái ra lão tam trong năm đệ tử của chính mình.
Người này tên là Đoạn Kiền Chí, hôm nay hoàng y thanh niên cao giọng hát trên quan đạo chính là Đoạn Kiền Chí.
Nghĩ tới dọc theo đường đi bị nếm khổ sở, Ngụy Tượng chẳng khác gì một đầuđộc xà nhìn hai thân ảnh nha dịch canh gác lộ ra răng nanh âm trầm.
Đột nhiên trong bóng đêm không chút tiếng động truyền lại hai tiếng vang “sưu sưu” thật khẽ.
Ngụy Tượng chợt ngây người, phát hiện hai gã nha dịch canh giữ hắn đã té ngã trên mặt đất, cũng không biết còn sống hay đã chết. Nơi cổ bọn họ cóhai mũi châm nhọn đâm vào, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-duong-dao-soai/2151300/chuong-328.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.