Lạc Cổ Nguyệt, vị bằng hữu vừa chính vừa tà của Trác Cao Diễn, hiện giờ là đội trưởng cấm vệ đội, có cái tên thật lịch sự tao nhã.
Nhưng mỗi người quen hắn đều sẽ cảm thấy hắn không xứng với cái tên này. Người cảm thấy hắn tốt liền cho rằng hắn là người rất tốt, người cảm thấy hắn xấu liền cho rằng hắn là người tội ác tày trời.
Trác Cao Diễn và hắn không có ràng buộc lợi ích, chỉ thuần túy tương giao bạn tốt mà thôi. Lạc Cổ Nguyệt cũng thiệt tình thực lòng kết dao với Trác Cao Diễn. Trác Cao Diễn từng cứu hắn, về sau, Lạc Cổ Nguyệt coi hắn là bằng hữu.
Như vậy, có thể nhìn ra Lạc Cổ Nguyệt kỳ thật là người ân oán phân minh.
Trác Cao Diễn hẹn gặp vào trưa hôm đó, Lạc Cổ Nguyệt vui vẻ nhận lời. Nghe bạn tốt nói muốn giới thiệu vài người, tuy rằng cảm thấy ngoài ý muốn nhưng hắn vẫn đáp ứng.
Ngày hôm sau, hai người gặp nhau ở chỗ nào đó, sau đó trực tiếp đến nhà ở tư nhân của Trác Cao Diễn. Tòa nhà này ngay cả Lạc Cổ Nguyệt cũng không biết, cho nên Trác Cao Diễn mới dám để Phó Vô Thiên ở nơi đó.
“Nơi này không tồi, khi ta già rồi, có lẽ sẽ mua một nơi như vậy dưỡng lão, ngươi cảm thấy đâu, Cao Diễn?” Đứng trước cổng lớn, Lạc Cổ Nguyệt cong khóe miệng. Tướng mạo vốn có chút tà khí bởi vì động tác này mà lập tức tà ý tràn ngập, tựa như một con yêu tinh yêu nghiệt, nếu chung quanh có nữ nhân, khẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dia-chu/2876540/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.