Sở Minh Huy vội vàng nói vọng ra: “Bọn ta chưa uống rượu nhé, chỉ là ăn cơm bình thường thôi. Tại vì ăn hoài cơm trong trường nên ngán đến tận cổ rồi.”
Mấy người khác cũng thi nhau lên tiếng: “Đúng rồi đấy. Nhốt nó lại đi, không cho ra ngoài nữa, làm bọn ta ăn mất cả ngon.”
Thạch Hương hít lấy hít để, sau khi đã xác nhận rõ là không hề có mùi rượu, lại nhìn một bàn thức ăn nào thịt nào cá, có vẻ thực sự rất ngon. Nó mới hừ một tiếng nói: “Dù vậy các ngươi cũng không được phép ra ngoài, ai mà dám lén bỏ chạy, ta sẽ đi mách tiên sinh cho coi.” Nó nói xong thì liền quay người bỏ đi.
Đám người Sở Minh Huy vội vàng đứng lên túm chặt lấy nó, ngọt nhạt dỗ dành, kêu nó đừng đi mách với tiên sinh.
Trương Liên Đường đứng dậy, nói với nó: “Thực ra cũng không phải là đang dùng cơm đâu mà là vì lo cho Tiết Thanh nên ta và mọi người mới đến đây.”
Thạch Hương nó cũng biết về chuyện của Tiết Thanh rồi, buổi sáng hôm nay nó cũng thấy mọi người ở trường đều tránh mặt Tiết Thanh. Nhưng mà xem ra cái cái tên Tiết Thanh này cũng có mấy người bạn được đấy chứ. Biết hắn gặp rắc rối cũng không bỏ rơi hắn. Thạch Hương bĩu bĩu môi nói: “Thế đã hỏi thăm xong chưa? Xong rồi thì mau quay về đi.”
Trương Liên Đường mỉm cười với nó: “Ta biết là Thạch Hương là công tâm nhất mà.” Sau đó thì hành lễ với Tiết Thanh: “ Tiết Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-de-co/1999245/quyen-1-chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.