Nhưng mà Lạc Ly nhìn hư không, chậm rãi nói: “Hắn còn chưa chết, đây là thế giới của hắn, nào có chuyện dễ chết như thế...”
Lời này vừa nói ra, Ngọc Hạc Tử kia lập tức ngậm miệng, sau đó lại chạy trốn tới chỗ tiên môn đạo đài kia, nấp phía sau mọi người.
Cùng với lời Lạc Ly nói, bầu trời nơi này, hào quang kia hạ xuống, xuống, hai màu vàng bạc, màu vàng là mặt trời, màu bạc là là mặt trăng.
Nhật nguyệt sinh huy, coi như nhật nguyệt nhất thăng nhất lạc, tồn tại vĩnh hằng, tựa như thời gian trường hà, vĩnh viễn lưu truyền.
Cùng với hào quang này, Thái Sử Bồng Lai trong hào quang này, chậm rãi xuất hiện, không tổn hại mảy may, sống lại.
Đây là tiên giới của hắn, Thái Sử gia tộc mấy ngàn vạn năm tích lũy, có vô số tiên pháp bí thuật, cho nên dù Thái Sử Bồng Lai chết thì cũng sẽ theo nhật nguyệt hào quang, vượt qua thời gian mà sống lại.
Hắn nhìn Lạc Ly, lạnh lùng nói: “Thật lợi hại, đây là kiếm thuật gì?
Thết mà dám giết ta, ta đúng là xem thường ngươi rồi...”
Lạc Ly căn bản không nói chuyện, chỉ động thủ.
Lại là một chiêu Nguyên Thuỷ truy hồn.
Lần này, không còn là tam hoa tụ đỉnh, mà là ở đỉnh đầu hắn, khí tức ngũ sắc xuất hiện, bồng bột đánh về phía trước, dung hợp vô tận, ngũ khí triều nguyên!
“Nguyên Thuỷ vấn đạo, trảm địch thủ truy hồn, Thái Sử Bồng Lai, chết!”
Lại là một đạo kiếm quang bay ra, một khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2531968/chuong-1716.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.