Hồng Hải đạo nhân đột nhiên nói: “Các ngươi đã không cam lòng như thế, vậy ta sẽ mở ra cho các ngươi một chiến trường khác.
Các ngươi có thể tùy ý khiêu chiến Lạc Ly, chỉ cần đả thương hắn, tất được trọng thưởng.”
Lời này vừa nói ra, mọi người sửng sốt, sau đó thiên địa biến hóa, hóa thành lôi đài kia, Lạc Ly đứng trên lôi đài, thực lực bại lộ!
Trong nháy mắt, ẩn tế áp chế cảnh giới của Lạc Ly biến mất, thực lực của Lạc Ly hiện rõ.
Huyền tiên, Linh tiên, Địa tiên!
Lập tức tất cả mọi người đều choáng váng!
Lạc Ly đã tấn thăng đến cảnh giới Địa tiên!
Bọn họ phấn đấu khó nhọc chính là để tấn thăng cảnh giới Địa tiên, nhưng mà Lạc Ly đã đạt tới rồi.
Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
“Sao có thể, sao có thể, sao có thể!”
Đây là lời mọi người nói.
Lạc Ly liếc mắt nhìn lại, chỉ là ở dưới ánh mắt kia, Hỏa Vô Cực Dạ Vô Miên kia không ngừng lui về phía sau, đến ánh mắt của Lạc Ly cũng không thể nào nhận nổi.
Cái gọi là Huyền tiên mười hạng đầu vinh diệu, ở đây chẳng qua là trò đùa mà thôi.
Dưới ánh mắt của Lạc Ly, ầm một tiếng, Hỏa Vô Cực bị áp bức tự thiêu, chỉ có như vậy mới kháng cự lại được uy áp của Lạc Ly.
Mà Dạ Vô Miên lại đặt mông ngồi xuống, cất giọng khóc lớn, thua không thể nào chấp nhận.
“Sao có thể, sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2531936/chuong-1706.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.