“Không có gì, mặc dù ngươi đã rời khỏi Tiên Thiên Nhất Khí tông chúng ta, nhưng mà Tiên Thiên Nhất Khí tông chúng ta vẫn coi ngươi là đệ tử của chúng ta.
Bọn họ khi phụ ngươi, chính là khi phụ Tiên Thiên Nhất Khí tông chúng ta.
Ta ở đây, bên kia cũng có người động thủ, Thần Long giáo, Nguyên Châu tông, lần này bọn họ khóc đi, khóc đi!”
Vừa nói xong, lòng Lạc Ly ấm áp, không thể ngờ được mình đã khỏi Tiên Thiên Nhất Khí tông, đối phương còn có người bảo vệ mình.
“Bây giờ ngươi còn nhỏ yếu, nên cần có người bảo vệ.
Thật ra, ta cũng là thất chức, Mộc Dương Hà lưu vực kia, ta không đến
Nhưng tính ra, ngươi tham gia tiên nhân viễn chinh, ta lại một lần nữa đuổi kịp ngươi, ai biết Khúc Phong cẩu nhật kia, biết ta đi theo, quẳng ta đi!
Ta đi với ngươi, tưởng ngươi chết chắc rồi, ai biết ngươi vẫn còn sống.
Lần này cũng là sai sót, tìm lâu như vậy mới tìm được ngươi, cho nên ngươi chớ có trách ta!”
Lạc Ly mỉm cười, nói: “Đa tạ ân cứu mạng của tiền bối, ân tình của Tiên Thiên Nhất Khí tông, ta ghi nhớ trong lòng, tương lai nếu như có chút cơ hội, ta tất sẽ báo đáp!”
Từ Siêu lắc đầu nói: “Chuyện sau này, sau này hãy nói.
Đúng, nhớ kĩ, chưởng môn dặn ta nói với ngươi một câu, lúc nào ngươi cũng có thể quay về tông môn của chúng ta!”
Lạc Ly trong lòng ấm áp, mình rời đi, gần như là phản bội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2531910/chuong-1695.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.