Ở trên người nàng có loại khí chất không cốc u lan, thanh ninh thanh nhã, lúc mỉm cười tựa như biển giăng kín mây đột nhiên có mặt trời chiếu sáng, tản ra mị lực vô tận! Ở phía sau nàng, có mười hai dải lạ, mỗi dải lụa đều là một ma long, bay múa ở phía sau nàng.
Nhìn thấy nàng, Lạc Ly day day mắt, cuối cùng vẫn khó mà tin được.
Trong sự khó tin đó, Lạc Ly đột nhiên hô to: “Mặc Yên Lam, Yên Lam, là nàng sao?”
“Là nàng sao?”
Một câu nói cuối cùng, tiếng rống lên, khó có thể khống chế, tê tâm liệt phế!
“Mặc Yên Lam, Yên Lam, là nàng sao?”
Lạc Ly trợn mắt há hốc mồm, nhìn Huyền Ma Mặc Hoàng trước mắt!
Cùng với tiếng rống to của Lạc Ly, Huyền Ma Mặc Hoàng nàng nhìn về phía Lạc Ly, ánh mắt ngưng trệ, như đang nhớ lại chuyện gì.
Vẻ mặt đó như đang nhớ lại, đang tự hỏi, trong ánh mắt kia mang theo tưởng niệm, thống khổ, bi thương, đau lòng!
Nhất thời Lạc Ly xác định, nàng chính là Mặc Yên Lam!
“Yên Lam, Yên La, là ta, ta là Lạc Ly!”
“Nàng đã quên sao? Chúng ta gặp nhau ở Cầm Hồ, chúng ta đã quen nhau, nàng đã quên sao? Là ta, Lạc Ly!”
“Nàng quên rồi sao? Nàng nói đi trước một bước, ta ra sức đuổi theo, nhưng mà ở tiên giới lại tìm không thấy nàng!”
“Nàng quên rồi sao? Là ta, Lạc Ly, Lạc Ly!”
Cùng với Lạc Ly hô to, nàng không hề cử động, vẻ mặt như dần dần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2531894/chuong-1688.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.