Nhìn đến Niếp Thiến, Lạc Ly mỉm cười.
Đột nhiên hắn duỗi tay ra, chính là bắt lấy bàn tay trắng nõn của Niếp Thiến, nói: “Thời gian này ngươi ổn cả chứ?
Đi thôi, chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi nói chuyện.
Niếp Thiến hơi hơi vùng vẫy nhưng cũng không giãy ra nữa, sắc mặt ửng hồng, hơi cúi đầu đi theo Lạc Ly.
Hai người bước chậm trên đường lớn.
Cũng không nói chuyện gì, chỉ bước chậm, rất thoải mái.
Đi rồi một hồi, Niếp Thiến nhẹ giọng nói: “Lạc Ly ca, phía trước không xa, có một Phỉ Thúy lâu, đó là sản nghiệp của Đạo tông ta!”
Lạc Ly gật đầu, hai người đi thẳng đến Phỉ Thúy lâu đó.
Tửu lâu này cổ kính sang trọng, phong cách cổ xưa đơn giản, thông thể làm từ gỗ đàn hương, phong cách kiến trúc lầu các trùng điệp, cao đến mười trượng, tổng cộng sáu tầng.
Đại sảnh tầng đầu tiên, tiếng người ồn ào, đều là tiên nhân ở cảnh giới hư tiên, bọn họ không có nhiều tiên thạch, tầng đầu tiên hoa tiêu thấp nhất, đồ ăn thức uống rất rẻ, cho nên ở đây uống rượu.
Thức ăn rượu ngon này đều tích chữa tiên khí vật, tiên nhân ăn vào, chậm rãi phân giải tu luyện, có thể bằng tiềm tu mười tháng, cho nên tiên nhân phần lớn đều thích đến tửu lâu như vậy uống rượu một hồi.
Ở trong tửu lâu cổ kính này, cùng ba, năm bằng hữu chén tạc chén thù, tha hồ sướng ẩm, nói chuyện phiếm bốc phét, có thể nói là việc làm khiến cả thể xác và tinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2531833/chuong-1662.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.