Những người này cư trú ở Tinh Huy thành còn có một nguyên nhân, đó chính là giá rẻ, phần lớn bọn họ là người nghèo khó, căn bản không có nhiều Tiên thạch.
Cái giá một vạn năm nghìn Tiên thạch này bọn họ căn bản không thể trả nổi!
Lạc Ly liền nói: “Có thể dùng Tiên bảo Tiên tài trên người để cầm cố, nếu như Tiên bảo Tiên tài trên người không đủ, có thể ký khế ước bán thân cho Thái Sơ thành ta, phục vụ cho Thái Sơ thành, lấy thân trả nợ!”
Lời này vừa nói ra, đám người kia lập tức mắt sáng lên, hiểu ra ý tứ của Lạc Ly, Thái Sơ thành thiếu người, cho nên bảo họ ký khế ước bán thân.
Nhìn Thái Sơ thành này, không ít người mắt sáng rực lên, bán thân ở đây, có lẽ là lối đi đúng, còn hơn lưu lạc ở bên ngoài.
Lập tức có không ít người hô lớn: “Được, được, ta ký, ta bán thân!”
Nhưng cũng có người lắc đầu, lấy Tiên thạch ra định cư ở đây, những người này vốn dĩ là quản lý của Tinh Huy thành, bọn họ không thiếu Tiên thạch.
Cứ như vậy, những người này liền vào ở Thái Sơ thành.
Bọn họ cùng khách cũ không thể không lấy ra một lượng lớn Tiên thạch, không có Tiên thạch thì lấy ra những Tiên tài Tiên bảo đã thu hoạch được ở Mộc Dương hà trong thời gian này.
Không ít khách Thái Sơ thành thì thâm ai thán!
“Hài, liều sống liều chết, cuối cùng tất cả những thứ kiếm được trong đại triều tịch đều bán rẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2531768/chuong-1634-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.