“Để tưởng nhớ đến sự hy sinh của Mộc Dương, người ta đã gọi con sông này là sông Mộc Dương
Con sông này chính là đại thế giới này hóa thành, vì vậy trong sông thường có bảo vật, vô số tiên nhân đến bên sông để tìm bảo vật, và cũng có vô số tiên nhân vì thế mà một bước lên trời.
Sau mỗi ba ngàn năm, sông Mộc Dương sẽ lại xảy ra một trận sóng lớn giống như đại thế giới trước kia, theo cơn thủy triều này, sẽ có vô sỗ linh bảo chảy ra khỏi tiên hạch, đây chính là cơ duyên của chúng ta.”
Lạc Ly lần đầu tiên nghe thấy truyền thuyết này, gật đầu nói: “Thì ra là thế.”
Nhất thời, Lạc Ly liền hiểu rõ mục đích mà Diệt Độ kim tiên muốn hắn đến đây.
Ngồi trong phi thuyền, Lạc Ly à Thiên Cương Phi bắt đầu trò chuyện, thỉnh thoảng Nguyên Trần của Thái Hoàn tông cũng góp lời, ba người cùng tán gẫu vô cùng ăn ý.
Chỉ có Ninh Tĩnh là vẫn nhìn Lạc Ly với ánh mắt khinh thường, căn bản không xem lạc Ly ra gì.
Thiên Cương Phi cười lạnh, không vừa ý với thái độ của Ninh Tĩnh, đột nhiên nói: “Lạc Ly tiên hữu, lần trước từ biệt, không ngờ chỉ trong bảy năm không gặp, vậy mà ngươi đã tấn thăng lên Huyền tiên thật trọng thiên.
Ta đang nghi ngờ, có phải ngươi có năng lực chuyển thế không?”
Lời này vừa nói ra, nhất thời cả Nguyên Trần và Ninh Tĩnh đều cả kinh, bảy năm tăng bảy trọng thiên? Tốc độ gì vậy?”
Ninh Tĩnh không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2531709/chuong-1611-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.