Sau khi sắp xếp xong mọi việc, Lạc Ly rời khỏi Tiên Thiên Nhất Khí tông, hắn không cưỡi phi thuyền, mà là trực tiếp đạp không mà đi.
Chính là dựa vào tự thân phi độn, long điệp cửu thiên, nhanh chóng rời xa.
Sau ba ngày ba đêm, dần dần, Lạc Ly cũng thoát khỏi tiên vực của Tiên Thiên Nhất khí tông.
Lạc Ly đột nhiên quay đầu, hướng Tiên Thiên Nhất Khí tông hô:
“Ta đi đây, dù như thế nào đi nữa thì cũng xin đa tạ ân chiếu cố trong mấy năm nay.
Nếu có một ngày, Lạc Ly ta đạt được lực lượng cường đại, Tiên Thiên Nhất Khí tông mà gặp nguy, Lạc Ly ta sẽ giúp Tiên Thiên Nhất Khí tông vượt qua ba đại hạo kiếp, xem như để báo đáp ân tình hôm nay.”
Nói xong, Lạc Ly tiếp tục rời khỏi tiên giới.
Sau khi hắn rời đi, trong tinh vực của Tiên Thiên Nhất Khí tông từ từ xuất hiện ba đạo cường lực.
“Có thể nói là đi rồi, rốt cuộc Tiên Đế đại nhân cũng rời khỏi tinh vực của chúng ta rồi.”
“Đúng, đúng, rốt cuộc cũng đi rồi, chúng ta cũng có thể nghỉ ngơi mấy vạn năm rồi.”
“Ngươi nói xem, tên tiểu tử này thực sự có thể xuất nhân đầu địa sao?”
“Mặc kệ hắn! Chúng ta cũng chẳng phải là muốn nhìn hắn, mà là muốn xem mặt mũi tiên đế.”
“Lần này đều là tên nhóc Văn Bân, hắn cũng không biết chúng ta đã làm tốt lắm rồi.”
Văn Bân chính là tổ sư Văn Bân, chưởng giáo đại nhân của Tiên Thiên Nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2531703/chuong-1609.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.