Mục đích của bọn họ là Hỗn Nguyên tông. Bọn họ cũng không phải kẻ ngốc, sẽ không tàn sát đến cùng.
Làm không tốt, cuối cùng, đôi bên còn có thể liên hợp cùng một chỗ, phá diệt Hỗn Nguyên tông.
Cho nên, phải nghĩ ra một cách hay, khiến bọn họ tự tàn sát nhau, không thể liên hợp.
Vậy chính là bày trận!
Trận pháp vừa bày ra, thay trời đổi đất. Trong đại trận, không thể phá trận mà ra, chỉ có thể thuận theo đại trận mà đi, cho dù không cam lòng, cũng chỉ có thể tiếp tục.
Nhưng, đại trận này, bố trí trận gì? Bố trí thế nào?
Lạc Ly lập tức thứ nhất nghĩ tới Ngọc Tiêu điện phủ, chỗ đó bí tịch vô số, hẳn có trận pháp thích hợp mình.
Rất nhiều tu sĩ Hỗn Nguyên tông, thông qua tế đàn, truyền tống đến Ngọc Tiêu điện phủ, bắt đầu tìm cách bày trận.
Nhiều người như thế, đến nơi đó loạn hết cả lên, Ngọc Tiêu điện phủ vốn an tĩnh vô cùng lập tức trở nên hỗn loạn.
Lạc Ly muốn chính là hiệu quả này.
Quả nhiên, lão giả Ngọc Tiêu điện phủ kia bị kinh động, hiện thân, nhíu mày hỏi:
“Tiểu tử, các ngươi đây là làm gì? Cho rằng Ngọc Tiêu điện phủ là chợ bán thức ăn sao? Qua qua lại lại, ầm ĩ như thế?”
Lạc Ly hành lễ nói: “Tiên trưởng đại nhân, không phải ta muốn, ài, có lẽ ngươi sau này sẽ không gặp được chúng ta nữa!”
Lão giả sửng sốt, nói: “Chuyện gì vậy?”
Lạc Ly nói: “Ba ngày sau, thiên đạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2531347/chuong-1487.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.