Ngày hôm sau, mọi người tiếp tục lên đường, tiếp tục phi hành, cứ như thế, đi thăng về phía trước, cuối cùng cũng bay được vạn dặm trên Nam Hải.
Ngày hôm nay, mọi người bất ngờ có một cảm giác kỳ quái, giống như sắp sửa bay vào vùng có vô tận linh khí, trong thiên địa này, vạn vật tự nhiên, khiến người ta có một loại cảm giác vô cùng tự do vô cùng thoải mái.
Nhìn mặt biển mờ mịt khôn cùng, cuồn cuộn thao thao, một sóng tiếp một sóng, một luồng sóng dữ dâng lên, bọt sóng mãnh liệt như thiên quân vạn mã, gào thét chạy đi. Đại hải cùng bầu trời vời vợi hòa với nhau, dung hợp vào sương mù màu lam, ở đằng xa, thỉnh thoảng có một vài đụn mây trắng lướt qua, mấy con hải ẩu sải đôi cánh trắng như tuyết bay tự do trên trời cao.
Vương Ngũ hít thở một hơi dài, như đang hít thở bầu không khí tự do này, sau đó hắn nói: “Cuối cùng cũng về tới nhà!”
A Tửu cũng nói: “Phải, phải, cuối cùng cũng về nhà rồi, cảm giác thật tốt.”
Thấy nét mặt khó hiểu của mọi người, Vương Ngũ nói: “Hiện tại chúng ta đã tiến vào phạm vi thế lực của Hỗn Nguyên tông. Dựa theo minh ước ký kết khi trước với Thái Thượng Cảm Ứng Môn ở Liễu Châu, Nam Hải là giới!
Chúng ta sắp đến Tuyên Châu ngay, ngàn dặm hải vực gần Tuyên Châu đều thuộc về phạm vi thế lực của Hỗn Nguyên tông chúng ta, dưới tác dụng của pháp trận, độ dày của thiên địa linh khí hoàn toàn khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2527259/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.