Trần Đạo Chân Tôn không khỏi thở dài một tiếng, nói: “Ta hiểu, ta hiểu được, tốt, tốt, tốt!
Thủ vững bản tâm, thủ vững bản tâm, được rồi, Lạc Ly, nhớ kỹ nếu như có một ngày ngươi không muốn tu luyện ở Hỗn Nguyên tông nữa, muốn đổi một môn phái khác, La Phù kiếm phái ta vĩnh viễn mở đại môn cho ngươi, lời nói của ta, luôn luôn có giá trị!”
Lạc Ly gật đầu nói: “Đa tạ tiền bối! Lạc Ly nhớ kỹ.”
Trần Đạo Chân Tôn nhìn Lạc Ly, càng nhìn càng thích, nói: “Đáng tiếc, đáng tiếc, ài, mĩ tài như thế này, vì sao không để ta gặp ngươi sớm hơn chứ! Đáng thượng Vạn Thú tông, làm ván cầu, xem ra Hỗn Nguyên tông sẽ đại hưng, tính kế giỏi, tính kế giỏi!”
Nói xong câu đó, hắn duỗi tay cầm một cái hộp ngọc đưa cho Lạc Ly nói:
“Ta thấy dọc đường đi ngươi nơi nơi gặp rắc rối, tiếng sầm cuồn cuộn. Nếu như giữa chúng ta đã có duyên, ta tặng ngươi vật này, hy vọng có thể giúp ích cho ngươi!”
Lạc Ly đưa tay tiếp nhận, Trần Đạo Chân Tôn thở dài một tiếng, nét mặt ảm đạm, xoay người rời khỏi.
Một bước bước ra phân nửa, nháy mắt vạn dặm, biến mất vô ảnh, đám người Lạc Ly nhìn ra xa, hồi lâu bất động.
Qua lâu sau, Trần Đạo Chân Tôn hoàn toàn biến mất, Vương Ngũ lại đây, dùng sức vỗ vai Lạc Ly, nói:
“Tốt lắm Lạc Ly! Ta sẽ không khiến ngươi hối hận vì lựa chọn của mình!”
Sau đó hắn lớn tiếng nói: “Lạc Ly, sau khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2527255/chuong-216-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.