Vương Ngũ vội nói: “Mau cám ơn sư huynh, đây là nhất giai pháp bảo Nam Hiên Bắc Nhạc Trúc, chỉ cần truyền vào một khẩu chân khí thì sẽ dài ra đến tám thước, có thể bắn ra quang diễm vài thước tấn công kẻ địch, trọng du núi cao, lại sinh tiềm kình, có thể chấn thoát các đốt ngón tay của kẻ địch, rất thần dị.
Hơn nữa bảo vật này có thể dung hợp với Hỗn Nguyên Chùy, Lạc Ly, Long Viêm Hỗn Nguyên Chùy, kiếm ý Hỗn Nguyên Chùy của ngươi phối hợp với bảo vật này, uy lực càng mạnh!”
Nghe thế, mọi người lập tức mừng rỡ, nhận lấy tử trúc, không thể ngờ cây tử trúc nho nhỏ này lại là một kiện pháp bảo.
Bạch Du Du nhịn không được hỏi: “Thứ này được trồng ra? Sao có thể chứ, pháp bảo cũng có thể trồng ra, ta cũng muốn tròng một mẫu lớn, thu hoạch mấy trăm pháp bảo!”
Nghe thế, đám người Thất Trúc nhất thời cười ha ha.
Vương Ngũ lặng lẽ nói với mọi người qua ấn ký: “Kiếp trước của Thất Trúc sư huynh là một vị tiền bối cao nhân của Hỗn Nguyên Tông ta, cả đời huy hoàng, sáng tạo đạo thứ chín mươi mốt của Chúng Sinh Lâm, là một con đường tắt khác, chẵng những hóa sinh trúc binh, hơn nữa còn có thể gieo trồng thần kiếm phù lục, thậm chí có thể lập tức bồi dưỡng ra thiên địa linh vật bằng nhân công, đáng tiếc ông trời ganh ghét, cuối cùng Hóa Thần thất bại, quay về luân hồi!
Hồ Thiên sư bá là đệ tử của kiếp trước của Thất Trúc sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2527235/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.