Mọi người nói: “Tốt, tốt quá, đi, đi về uống rượu!”
Mọi người ngự kiếm bay lên, rời khỏi nơi này, đi về phía Đại Danh phủ, vừa bay mười dặm, đột nhiên phía sau bọn họ truyền tới tiếng la hét:
“Đứng lại, đứng lại!”
“Đứng lại, không được đi!”
Quay đầu nhìn lại, Mạc Tú Lan mang theo tiểu lâu la của nàng, từ sau đuổi qua!
Lục Chu nói: “Sao lại đổi tính, tới đây cảm tạ?”
Lục Thanh lắc đầu nói: “Không giống, một thước ân là một thước cừu, nói không chừng tới đây trả thù kìa!”
Lệ Đấu Lượng nói: “Không thể nào? Lạc Ly ca vạn dặm đưa di vật về, nàng chẳng những không cảm kích, còn kiếm chuyện, người này xấu xa như thế? Không thể nào?”
Lạc Ly nói: “Đợi chút nữa nhìn xem, hy vọng bọn họ không phải kiếm chuyện, bằng không ta sẽ thay phụ thân nàng giáo dục nàng!”
Lục Chu nói: “Đúng vậy, giáo dục giáo dục nàng!”
Lúc này đám người Mạc Tú Lan vọt tới, lập tức bao vây đám Lạc Ly, Mạc Tú Lâm đảo tay, vứt viên châu Lạc Ly đưa nằng cho Lạc Ly.
Nàng cũng cố ý vứt tới trước người Lạc Ly, muốn nhìn dáng vẻ Lạc Ly đưa tay nhận, vừa rồi Lạc Ly trêu chọc nàng như thế, nàng cũng muốn hồi báo Lạc Ly lại như vậy.
Lạc Ly thần niệm vừa động, viên châu tự động bị khóa trụ, sau đó bay tới trước người hắn, hắn đưa tay nhận lấy, không ngờ viên châu này đã vỡ thành hai nửa!
Hắn nhìn Mạc Tú Lan, nói: “Đây là di vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2527218/chuong-205-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.