Đám người Lạc Ly nghe được, vô cùng hâm mộ. Lục Chu nói: “Khi nào thì chúng ta cũng có thể được người hoan hô như thế!”
Lạc Ly nói: “Chỉ cần cố gắng, chỉ cần kiên trì, sẽ có một ngày như vậy! Chúng ta đi thôi!”
Sau đó hắn đứng lên tính tiền, mọi người bước nhanh qua đón!
Nhìn thấy bọn họ, Vương Ngũ gật gật đầu nói: “Tốt, chúng ta xuất phát!”
Nói xong, hắn cũng không có giới thiệu Phạm Vô Kiếp kia, dẫn theo mọi người, trước tới truyền tống trận, giao nộp linh thạch, sau đó nháy mắt chợt lóe, biến mất vô ảnh. Xem ra hắn cũng nóng lòng thoát khỏi đám người tiễn đưa này.
Mọi người nối nhau tiến vào truyền tống trận, truyền tống rời khỏi nơi này, đảo mắt xuất hiện ở trong một phường thị môn phái.
Môn phái này vừa thấy chính là môn phái nhỏ, phường thị không lớn, chung quanh tu sĩ cũng không nhiều, bất quá nhìn xa xa là một mảng biển lớn, môn phái này hẳn là ở bên cạnh Xương Châu, tiếp cận biển lớn, ở đây dễ dàng cho tu sĩ rời bến, cho nên mới có truyền tống trận, thành lập ở trong này.
Vương Ngũ nói: “Tốt, các vị sư đệ sư muội, chúng ta hiện tại chính thức bước trên hành trình! Ta đi tìm kiếm hải thuyền, tranh thủ hôm nay chúng ta liền rời bến, trước khi tới Tỉnh Châu, chờ sau khi lên thuyền, ta sẽ cùng các người nó chuyện cụ thể hơn, các ngươi trước tiên ở đây chờ một chút!”
Nói xong, Vương Ngũ hướng về phường thị đi đến, hắn đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2527099/chuong-171-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.