Lạc Ly đã nhớ không rõ đây là lần thứ mấy có người nói với hắn như thế, bên trong vô hình, vô áp lực tận, áp ở trên người hắn, nhưng mà hắn không thể kháng cự, hắn chỉ có thể dùng sức gật gật đầu nói: “Tốt, tốt, ta nhất định phải sống sót cho tốt”
Lạc Hân nói: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi! Về sau có muội muội xinh đẹp khác, không cần quên ta!”
Sau đó nàng nghịch ngợm cười nói: “Như thế nào thì cuối cùng cũng chết, ta đưa cho chàng một cái lễ vật cuối cùng”.
Nói xong, nàng nắm mạnh lên cánh tay phải Lạc Ly, đặt ở miệng, gắt gao cắn xuống một cái, cắn máu tươi văng khắp nơi, nhưng mà nháy mắt Hắc Long Thân của Lạc Ly phản kích, tự động đánh văng miệng Lạc Hân ra, cú chấn động này hao hết một chút tinh khí thần cuối cùng của Lạc Hân, kết thúc tính mạng của Lạc Hân.
Lạc Hân ngã xuống, khí tức tiêu tán, nhưng mà nàng ở trước khi chết, mỉm cười nhìn Lạc Ly nói: “Thật ra một năm trước, ta nên chết ở trong tử đấu, chết ở trong tay chàng, ông trời để cho ta sống lâu một năm, đủ rồi...”
Sau đó nàng hướng ra phía ngoài nhìn lại, ánh mắt mê ly nói: “Lạc Minh, Tiểu Minh, Tiểu Phong, các người đều tới đón ta sao? Tốt, tốt, chúng ta cùng nhau đi, chúng ta cùng đi Trung thiên đại thế giới, đi địa phương truyền thuyết này, cùng nhau tu tiên...”
Lời này nói xong, nàng mặt mang mỉm cười, chậm rãi nhắm mắt, trong nháy mắt ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dai-dao-doc-hanh/2526821/chuong-92-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.